Ghi theo lời kể của anh Cả Ngoạn Không còn gì nữa cả Không còn gì nữa cả em ơi! Một tháng quê hương không bóng mặt trời Một tháng quê hương mưa gào gió thét Đất Quảng thân yêu người người rên siết Sáu mươi năm lại đến “hoạ năm Thìn” Thảm nạn này biết thuở nào quên! Biết thuở nào quên! Một tối nước lên, nước tràn lên khủng khiếp Cả ngàn người, cả vạn người không chạy kịp Nước réo ầm ầm át tiếng kêu la Chới với. Ngửa nghiêng. Người cuốn theo nhà Nhà theo sóng. Người không thấy nữa Nhìn con trôi, mắt cha máu ứa Ngoi lên, tay vợ níu lưng chồng Rồi hai người thành hai xác giữa mênh mông Tấp vào bờ thây của người ông Giữ xác cháu, hàm răng ghim áo cháu Nhà có mười người, hết đường phấn đấu Sợi dây dài vội vã thắt tay nhau Cây nước tràn lên, cây nước phủ đầu Một “dây xác” trôi về đâu, ai biết… Còn bao cảnh não nùng, bi thiết Nói không cùng, ghi chẳng hết em ơi! Đất Quảng quê ta chết bốn ngàn người Kể chung miền Trung còn hơn thế nữa! Người sống sót không còn nhà cửa Không áo cơm, khô cả lệ thông thường Cắn vành môi nhìn lại một quê hương Bỗng run sợ tưởng đây miền địa ngục Quê hương ta: một hình hài ngã gục Gà Tan ơi, Trung Phước, Đại Bình ơi! Đông An, Bình Yên… nước xoá cả rồi Đá núi lấp đồng, bùn sông lấp xóm Mưa vẫn còn rây trên quê hương ảm đạm Đồng hoang vu còn giữ những thây người Những thây người! Không đếm hết, em ơi! Em hãy ghi: Ngày mùng 6 tháng 10 Năm âm lịch Giáp Thìn, em nhé! Ngày giỗ quê hương, dù bao thế hệ Thảm nạn này biết thuở nào quên Xót thương về, em hãy đốt hương lên!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào