(Viết thay cho người chồng trẻ có vợ mang thai bị lũ cuốn trôi ở Phong Điền, Thừa Thiên Huế) Ai tin trời gào khóc? Ai tin đất kêu than? Người vò đầu bứt tóc Mắt máu tuôn hai hàng! Trời gây nên lũ lụt Cho vợ chồng ly tan Gió mưa càng não nuột Nỗi đau thêm bàng hoàng Tội tình chi con ơi! Còn nằm trong bụng mẹ Con sắp sửa chào đời Mà trời xanh ác thế! Vẫn biết đời dâu bể Vẫn biết đời vô thường Sao cứ đem dòng lệ Ngăn cách bờ yêu thương?! Gió to, con nước dữ Cướp mất vợ con tôi Chín tháng sao chưa được Bú giọt sữa đầu đời?! Bao tháng ngày mong đợi Con cất tiếng chào đời... Than ôi! Bào thai mẹ Cũng là mồ con tôi! Cha chưa hề thấy mặt Của con trên cõi đời Kẻ phá rừng đã giết Cả mẹ lẫn con, ôi! Dòng tang thương chảy xiết Vội nhấn chìm sinh linh Dưới bão giông gào thét Ai thấu cho chữ tình?! Quỳ dưới mưa, mà lạy Giữa đất trời mênh mông Vợ, con, nào đâu thấy Chỉ thấy tan nát lòng Quỳ dưới mưa, mà lạy Đất trời có thấu không? Nước dâng, vô tình chảy Xé làm đôi vợ chồng!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào