Suối Yến thế này đây bắt đầu là bến Đục ngan ngát cỏ rong đầy mái chèo khua đáy nước như có người níu tay núi xám dăng hai vách chiều tím treo cành cây Chúng ta đi chùa Hương bởi lòng trần vui quá có mê chi Nát Bàn khi sẵn lòng “cứu khổ” Nên dẫu Thiên Trù đổ mà lòng ta còn nguyên chỉ một sắc rêu in vẫn ngời trăm nét cổ Em ơi qua đền Trình Sao thuyền ta chẳng đỗ cửa đền kia vẫn mở sao thuyền chỉ lướt qua? Thương bao nhiêu người xưa trốn cuộc đời đau khổ đã đi vào trong mơ vẫn lòng trần chẳng rũ vẫn phải qua đền Trình! Lối này lên chùa Tiên mây quấn lưng chừng núi líu ríu bàn chân em em ơi em chớ vội mê làm gì cõi Tiên dẫu đủ trống và chiêng vẫn khô vang tiếng đá đâu phải tiếng của đời đừng ham chi cái lạ Bước lên chùa Giải Oan mà lòng thanh thản quá nước giếng trong tựa gương đồng tiền nom đến rõ nước giếng giờ rất đầy phải vì không ai rửa nỗi oan nào hôm nay? Nào ta qua Cửa Võng để còn xuống chùa Động thăm núi Oản, hòn Xôi chỉ là đá mà thôi thiên nhiên bày đặt thế bởi Phật cũng mê đời nên đá trào Sữa Mẹ? Có một điều rất vui Phật cần chi phải sống cũng đụn Gạo, đụn Tiền cũng nong Tằm, né Kén áo rách bao giờ đâu? Lại còn Lợn, còn Trâu thêm ao Bèo cửa động đời Phật như đời ta? gắn liền cùng thửa ruộng từ hàng nghìn năm xa Em ơi thôi đi về chẳng lên Hinh Rồng nữa có nghe xuồng giục giã xốn xang ngoài Đục Khê? Thôi về đi, về đi dẫu chưa được hai ngày mà nhớ sao tiếng máy chạy trên đồng ta cày thèm sao chút hương lúa át mùi hương trầm bay Cảnh Phật để Phật ở nào mau anh dắt tay!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào