Tạm biệt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Anh Tú
Một số bài cùng tác giả
– Rượu nói– Tỉnh thức
– Lục bát lục đũa mà nhớ thương em
– Viết khi em đang say ngủ
– Viết từ một quán nhỏ khi anh ngồi chờ một nụ hôn
Tạm biệt ngôi nhà ấm áp thương yêu Tạm biệt cầu thang sớm tối mình liều Tạm biệt bậc thềm và thanh sắt chặn Rất nhiều lần anh vấp, em kêu Tạm biệt những chiều thứ 6 hai ta Tan sở cùng nhau hai đứa về nhà Anh đi chợ như một ông chồng thật Em thổi cơm trong lúc ấy anh “oà!” Cả tuổi trẻ căng tràn thành cơ bắp Cuốn em mê đi trong mỗi góc nhà Tình yêu mạnh đến độ không ngưng được Dồn em vào tường cho thương nhớ nở hoa Tạm biệt em yêu là tạm biệt nhà bên Ô cửa sổ những chiều ta nhìn thấy Ta cứ chép miệng kêu người ta quậy Còn thua xa mình. Rồi hai đứa mê đi Tạm biệt em yêu, tạm biệt tay yêu Trời lạnh thế mà luồn tay vào ngực Miệng chép chép mắt căng tràn lấy sức Mùi của nhau quyến luyến đến khi về Tạm biệt cả trò chơi số đề Trên 50 hay dưới 50 Anh biết sẽ hỏi ai bây giờ nữa Thôi đành về nẻ bợt bờ môi Tạm biệt những cuộc điện thoại đêm Chỉ để báo ta an toàn và hạnh phúc Cái hạnh phúc tưởng chừng như không thực Cứ ngân nga đến buốt đau mình Tạm biệt môi mềm, tạm biệt lưỡi thơm Tạm biệt những nụ hôn khêu gợi Tạm biệt cả thời gian ăn gian tuổi Giữa ngày sinh anh với ngày sinh em Tạm biệt mỗi lần phù được chúc phởn phơ Tạm biệt những tờ lịch ghi ngày mùng 7 Tạm biệt cả những ngày 15. Tháng nào cũng vậy Tạm biệt em yêu, tạm biệt yêu em Tạm biệt những chú cá vàng mắt lồi lắm chuyện Tạm biệt những dự định cho con của chúng ta Chìa khoá nhà mình, và ngàn kỉ niệm Tạm biệt em yêu thương nhớ ngôi nhà Anh trở về mà tim vẫn thiết tha Mà hy vọng vẫn cháy giòn trên ngực Lời tạm biệt rõ ràng là có thực Sao cứ như là bão táp phương xa Sao cứ như là sống giữa hôm qua Chiều bao dung sao chiều không độ lượng Hoa cúc cứ vàng và nắng còn nồng đượm Chỉ còn mình anh… ….mình anh … …. mình anh….
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào