Sương khói bên làng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Mặt trời lẩn về phía tây chạy trốn thời gian Tung bụi hoàng hôn đỏ đọc Con tàu lao về phía bắc cố nuốt không gian Tiếng bánh ray khô khét. Ta lặng im, tựa vào nốt chai sần trên thân đa chằng chịt ủ ngàn câu chuyện cổ bồi đắp thành làng. Nơi đất thở bốn mùa ngóng mặt trời lên có những người thân vĩnh hằng về cõi vắng Nhà đổi chủ, đất chuyển vần năm tháng Ta như hạt mưa lạc loài rụng xuống bến sông xưa. Chạm mặt sá cày thấy muôn hạt phù sa Hạt nào là hạt mẹ? hạt cha? Hạt bạn bè, hạt yêu thương tri kỷ…? Con trâu lặng im nằm nhai bóng chiều ngày cũ Se thắt hồn quê trong khoảng trống lặng im Không nói được bằng lời. Vẫn một không gian dưới ánh mặt trời Cái một thuở trôi vào dòng hư ảo Chút kỷ niệm như khói sương ở lại Lãng đãng, tỏ mờ, hư thực… tiếng chuông rơi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào