Sơn tự thi
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
người trốn vô kinh vẫn thấy đời khắp cùng sơn tự ảnh hình tôi đừng quên sẽ chẳng bao giờ nhớ ai khảo tra mà người cung khai? cám ơn người tụng kinh siêu thoát tế độ hồn tôi vó ngựa mù nghe như Địa Tạng mà không phải bi luỵ tâm kinh Bát Nhã về chúng sanh lầm lạc, em Bồ Tát tất hiểu lòng tôi đầy Hoa Nghiêm nửa đêm nhớ mẹ tôi thường khóc xin tụng dùm nhau kinh vãng sinh thương người chưa thoát vòng oan nghiệt nửa kiếp luân hồi đã mấy phen cứ đâu phải chết đầu thai lại mới thấy tình nhau dẫu thật buồn tưởng đêm Thuỷ Sám kinh vô lượng vô thỉ vô chung vẫn biệt lìa sớm mai nhập định chiều thương nhớ đêm tối ngồi khô thế kiết già bình bát tôi đi khắp địa cầu tìm em khất thực nghĩa ân sâu chính tôi là kẻ cần siêu độ xin tụng cho nhau sạch mối sầu diện bích nghìn đêm vẫn bất an nhờ em thưa lại với Quan Âm cõi tâm tôi trụ nơi nào nhỉ? phải chính tình em? chính mắt em? nếu hiểu rồi là cát bụi kinh nào uyên áo hơn vô ngôn sơn tự là tôi em hãy trú có cũng xong. mà không cũng xong. tôi đã quy y từ kiếp trước thí phát khi vừa mới gặp nhau trăm năm trai giới tim còn rộn lệ ấu thơ và tim ấu thơ. hãy khép trang kinh trả lại đời cứ gì sơn tự mới an vui ủ hương cuối kiếp cho nhân loại ngã mạn đời sau, em của tôi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào