Soi gương thấy mặt mình xinh đẹp Dậy cả hồn xuân ánh mắt hiền Sáng trưa chiều tối gương thành bạn Em ngỡ cõi đời hoá cõi tiên Dòng thời gian bỗng dưng khúc khuỷu Vô thường không vị nể hồng nhan Soi gương không gặp mùa xuân nữa Chỉ thấy hằn sâu nỗi bất an!... Rồi một buổi vâng lời sư cụ Quán chiếu vô minh tận đáy lòng Gương tâm hiển lộ xuân bất diệt Từ ấy thanh bình giữa sắc-không.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào