Soi gương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Minh Quốc
Một số bài cùng tác giả
– Về quê ăn Tết– Dưới mái nhà của em
– Thơ thiền
– Ý Lan
– Có một khoảng trời
ném chiếc gương soi ra ngoài cửa sổ để được thấy chân dung tôi tan vỡ từng mảnh vụn nhỏ nhen từng mảnh đời bon chen không còn nguyên vẹn đừng bảo vệ tôi hây để tôi đâm lén từng nhát dao vào bóng tôi đang lơ láo trong gương miệng đang cười sao mồm mép nhạt nhẽo soi gương mới biết mặt đầy sẹo chân dung tôi là một hoa cúc héo suýt ba mươi năm như một thằng hề vô tâm khóc cười u mê đi về phố xá trong cộng đồng anh em mà như người xa lạ tôi bóp cổ tôi từng đêm vật vã hãy hát đồng ca cùng khuôn mặt trong gương tôi thấy tôi thời trai ở chiến trường cũng đứng trong dàn đồng ca tay siết cò súng A.K miệng hoan hô chân đạp mìn K.63, 45.2A... đi lênh đênh giữa hai bờ thiện ác làm sao giết hết vi trùng sốt rét đang ẩn náu trong gương mặt xanh xao tôi thấy tôi - chàng chiến sĩ ho lao không bao giờ đào ngũ hãy ném chiếc gương soi ra ngoài cửa sổ để tôi không còn đối diện chính tôi một gương mặt cục cằn và đáng ghét nói rằng: tại sao mày không chết? soi gương cũng thấy mệt thì hãy đập gương soi tôi cầm từng mảnh vỡ cứa vào động mạch tôi máu đen một dòng tinh khiết chảy hoài.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào