Nhỏ nhoi hạt cải, hạt dền Ra đây với đất thân quen quê nhà(*) Người nhìn, thương quãng đường xa Nâng niu với nỗi thiết tha mong chờ. Biển khơi, con sóng dư thừa Hiếm hoi những giọt nước mưa ngọt ngào Khẩu phần nước, lính chia nhau Giờ thêm san sẻ cho rau sớm chiều. Ngọn mồng tơi của quê nghèo Nhà chòi không giậu thì leo thành giàn Nhắc người nhớ bát canh chan Quả cà muối xổi giòn tan bữa thường. Bên người, từng ngọn cây vươn Non tươi nhắc những mảnh vườn thân quen Xoè tay mát rượi lá mềm Ngỡ như chạm được bình yên quê nhà.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào