Quan Trạng đi bốn lọng vàng, Cờ thêu tám lá qua làng Trang Nghiêm. Mọi người hớn hở ra xem, Chỉ duy có một cô em chạnh buồn. Từ ngày cô chửa thành hôn, Từ ngày anh khoá hãy còn hàn vi... Thế rồi vua mở khoa thi, Thế rồi quan Trạng vinh quy qua làng...

1937 Chú thích: [1] Làng Trang Nghiêm tục gọi là làng Ngâm. [2] Bản trong Tâm hồn tôi in là “hơi buồn”.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào