Phúc âm nàng
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
1. không, bây giờ y không còn đến đó nơi có ổ gà, có rào kẽm, có bức trường thành, có sân bay, có nhà thương, nhà xác nơi những trưa đi qua mắt y đổ lửa những chiều về cát liếm thịt da nơi ngày tháng vẫn trôi qua trong từng cơn thở nhọc những phiến ẩn ức câm nghìn năm như đá dựng nơi y đã ngồi gom những viên sỏi đầu tiên của một hạnh phúc hiếm (ôi hạnh phúc bất ngờ như tai hoạ giáng xuống) không, bây giờ y không còn đến đó cho tới một ngày nào một ngày nào người yêu y đủ lớn - phải chăng đó là lúc nàng đã trưởng thành? - vâng, đó là lúc nàng đã trưởng thành mà đừng vội nghĩ rằng khi ấy nàng sẽ già và tóc nàng sẽ rụng đi, cụt ngủn trán nàng sẽ nhăn, rất nhiều vết nhăn tội nghiệp tay nàng sẽ thô, những ngón mềm sẽ thôi thơm như những dòng sữa sớm ồ không đâu, không bao giờ có thế đó là lúc nàng giật mình soi gương thấy mắt nàng lóng lánh như những hạt mưa to trong veo giòng nhẫn nhục đó là lúc nàng thấy tóc nàng dài, ngực nàng căng và đôi môi nàng thắm đỏ nụ cười vì thế mà cũng sẽ xinh thêm không còn se khô như những quả ô mai ngậm hoài vẫn mặn đấy lời tâm sự của chàng rất trang nghiêm nhưng ngậm ngùi ngỏ với đám đông vô hình trước mặt rồi đám đông tự động vơi tan lúc bóng tối trở về lấp đầy từng ngăn ký ức trong một ngôi quán quen chàng rã rời đứng dậy nỗi nhớ nhung nhũn mềm làm chùng thêm gân cốt mỗi chúng ta đều khư khư giữ lấy cho mình một số vết thương đã khô thành sẹo và âu yếm ngắm nhìn chân dung mình treo trên vách tường trí nhớ 2. vâng, chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu ngày chúa bị đóng đinh ngày giáo dân không được phép ăn thịt (để tưởng nhớ ngài) tôi là kẻ đã tự đặt mình ra ngoài vòng tín ngưỡng đôi khi cũng bàng hoàng chợt nhận ra dù mình vô thần nhưng cuối cùng cũng mặc nhiên tôn thờ một chúa (chúa của tôi, ôi chúa của tôi vô cùng yếu đuối!) nàng buồn như trái chín mắt gầy đêm mưa xanh hồn căng trên thập tự đầu cúi xuống dương gian chớp hoài đôi mắt ướt tôi thích được quỳ dưới chân nàng để chỉ xin những điều vơ vẩn vốn là kẻ đa nghi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều hạnh phúc nào cũng thật như trong tình yêu tôi vốn sẵn cả trăm điều gian dối đời sống ta như một ô chữ cũ có sắp hoài cũng chẳng khác hơn ngoài những dòng vô nghĩa 3. kẻ phán xét trong nàng bảo chiều nay bão lớn và ngày mai hãy thả chim câu (những con bồ câu của thánh Nô-Ê trong sáng-thế-ký) để cho chúng bay đi đem tin về trời sẽ trong xanh vào những ngày kế tiếp tôi theo nàng rời tàu bước lên bờ đất thịt hãy tin, hãy tin cuối cùng rồi chúng ta cũng sẽ có cho mình những bình minh êm ả những ngày vàng sau quá đỗi đau thương 4. vâng, chúng tôi thường gặp nhau vào mỗi chiều thứ sáu ở một góc đường dưới những tàng cây gỗ dầu xác xơ lá nám với nhiều sợi dây leo xiết quanh cây cổ thụ những buổi chiều hết tiền chúng tôi rủ nhau lang thang dưới phố và hôn nhau mỗi đầu đường giữa cua vắng bên ngoài những cửa hàng trưng bày hàng tạp phẩm cũng có những chiều chúng tôi rủ nhau chui vào rạp hát và cũng rất thường nàng rúc đầu vào ngực tôi nức nở (hệt như con gà mái cục cục đòi ăn, lúc đói) tôi chẳng biết nói sao vì chính mình cũng nát tan nhục tủi tôi không tin thượng đế nhưng lại chắc một điều là hận thù có thật cũng như tôi tin nàng tuyệt vời hơn bất cứ một người đàn bà nào đang có mặt (dù tôi không quên tôi đã ví nàng như một con gà mái cục cục, đòi ăn lúc đói nhưng cũng xin thêm rằng con gà mái kia rất dễ ưa, cả tin và tính tình nhút nhát) nàng tin nơi tình yêu như giáo dân tin nơi phép màu của chúa hãy tin ôi hãy tin nước sẽ rút về bờ kia tuyệt vọng và cuối chân trời một vầng hồng sẽ nở 5. bây giờ buổi chiều một mình tôi trở lại cũng con đường có hàng cây gỗ dầu xác xơ lá nám với những sợi dây leo quấn quanh thân cổ thụ cũng vào ngày chúa bị đóng đinh (nhưng toà thánh đã loan tin vì tình trạng chiến tranh đặc biệt cho phép giáo dân Việt Nam ăn thịt) em làm sao hiểu được nỗi đớn đau anh khi đêm đến trở về thắp đèn lên kiếm tìm bóng mình cho đỡ quạnh và lắng nghe bản tin cuối cùng tổng kết vinh quang một ngày chiến sự đời sống ta hôm nay chỉ còn toàn chữ số 6. anh cố sống để chờ một ngày mẹ cha loan tin cho phép anh được đem trầu cau đến hỏi anh làm vợ hay một ngày chúng ta sẽ bỏ đi rất xa làm một phường bất hiếu kịp khi hết đời mình
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào