Có những người buộc phải đi về hai phương (Như lúc xuất phát hai nửa tìm nhau) Nơi có cánh đồng trồng cỏ từng ngày những cánh đồng để nguyên, không bao giờ gặt Cả Anh và em đều mất máu. Những cơn mưa lạc đường Hà Nội Sông Sài Gòn rặng dừa nước dòng kênh đen đầm sen phía chân cầu đang xây con đường gió bụi dốc dài làng mạc nắng chan mặt em mưa chiều cũng vội... Và Anh theo mưa ào về Hà Nội Ở nơi quanh năm mặt trời phanh ngực Những cây sao đen dựng người hổn hển Xuyên qua nhiều chiều không gian tiếng cười cái hôn cái hôn không muốn kìm suốt những mạch người xe xối xả, là - Cỏ không lả gục của cánh đồng không biết khô Cặp môi kéo gần được các phương trời mút chặt những con người bất kể biên giới và khác biệt - Nếu cả nhân loại hiểu điều đó thì - Ai cũng có thể bằng an, dù phải mang một bất hạnh câm nín Cứ thế họ đối diện với cỏ Sẽ thấm thía hơn về đời sống của mình Khi em Biết nhắm mắt lại Ảo tưởng Anh nằm bên Em có Anh cả khi đóng mắt Và khi các đôi lứa Biết quý từng giây phút Thế giới cứ mãi mùa màng cứ mãi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào