Phác hoạ 95/2
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
em đừng quên những chiếc lá đêm đêm chẳng cần gặp ai/ vì ai/ cho ai/ vẫn khóc nó cảm động chính nó em hãy cảm động với nhan sắc (dù cho đẹp đẽ hay xấu xí) của mình không nhất thiết phải có anh để khóc em đừng quên những vì sao đôi khi chỉ vì tuyệt vọng chính mình chẳng cần phải gặp ai/ vì ai/ cho ai/ rớt xuống em hãy rớt xuống lòng mình không nhất thiết phải có anh để ngã Em đừng quên những bong hoa cosmos nở mỗi mùa (như/ tiếng hót những con chim/ cành sung đầy mủ/) dâu cần gì phải gặp ai/ vì ai/ cho ai/ hoa vẫn nở chim vẫn hót sung vẫn đầy mủ nở ra/ hát ca/ sinh sôi/ rồi chết tại sao cứ phải vì ai/ cho ai/ khi vạn vật vốn một khi chúng cũng có thể/ nhìn/ nói/ về ta hệt như ta nói hoài huỷ (mấy nghìn năm) về cỏ cây/ thiên nhiên/ đồng loại nhưng chúng im lặng (im lặng nào cũng một triệu lần lớn hơn đặt điều/ lớn lối) và, em thật lớn lao bởi em ở bên kia mọi đặt điều/ lớn lối.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào