Oan nghiệt
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bính
Một số bài cùng từ khóa
– Tỳ bà hành 琵琶行– Tỳ bà hành 琵琶行
– Tỳ bà hành 琵琶行
– Tỳ bà hành 琵琶行
– Tỳ bà hành 琵琶行
Hôm nay bắt được thư Hà Nội Cho biết tin Dung đã đẻ rồi Giờ Sửu, tháng ngâu, ngày nguyệt tận Bao giờ tôi biết mặt con tôi? Nào xem thử đoán tên con gái Oanh, Yến, Đào, Trâm, Bích, Ngọc, Hồi? Tôi biết vô tình Dung lại muốn Con mình mang lấy nghiệp ăn chơi. * Ngọc nữ trót sinh vào tục luỵ Đời con rồi khổ đấy con ơi! Mẹ con đeo đẳng nghề ca xướng Nuôi được con sao, giời hỡi giời! Mẹ con chỉ đợi hồng đôi má Chỉ đợi chiều xuân kia thắm tươi Hôn con một chiếc, hay là khóc Rồi gửi cho người thiên hạ nuôi. Mẹ con nịt vú cho tròn lại Chiều cái hoang đàng lũ khách chơi. Đời cha lưu lạc quê người mãi Kiếp mẹ đêm đêm bán khóc cười. Có mẹ, có cha mà đến nỗi Miệng đời mai mỉa gái mồ côi. Vài ba năm nữa, con khôn lớn Uốn lưỡi làm sao tiếng “mẹ ơi!” * Đời em xuống dốc, tôi lên dốc Nào có vui gì, khổ cả đôi. Sương chiều, gió sớm, bao đơn chiếc Bướm lại, ong qua, mấy ngậm ngùi? Sắt son một chuyến trăng còn sáng Tâm sự đôi dòng nước chảy xuôi. Cỏ bồng trở lại kinh kỳ được Hoa đợi hay bay xứ khác rồi. Vô khối ngọc trong the thắm đấy Dung còn chung thuỷ nữa hay thôi? Rồi có một đêm, màn rủ thấp Ngã vào tay một khách làng chơi. Em có nghĩ rằng trong hắt hủi Con mình trằn trọc cánh tay ai? Em có nghĩ rằng trong quán trọ Đầu tôi lại gối cánh tay tôi? * Cha mẹ đã không nuôi dạy được Con là phận gái, hạt mưa sa Chân bùn, tay lấm hay hài hán Hay lại Bình Khang, lại nguyệt hoa Cành đưa, lá đón theo đòi mẹ Phách ngọt, đàn hay tục xướng ca Cha lo ngại lắm là con gái Chẳng có bao giờ biết mặt cha Con mười sáu, bảy xuân đương độ Cha bốn, năm mươi chửa trót già. Cha buồn tiễn khách hơi thu quạnh Con thẹn che đàn nửa mặt hoa. Chàng chàng, thiếp thiếp, vui bằng được Bố bố, con con, chẳng nhận ra Một lứa lên giời chung lận đận Thương nhau, cha soạn khúc “Tỳ bà” Áo xanh mà ướt vì đêm ấy Tội nghiệp đời con, xấu hổ cha. “Khóm cúc tuôn đôi dòng lệ cũ Con thuyền buộc một mối tình nhà...” * Giờ đây cha khóc mà thương nhớ Gửi vọng về con một chiếc hôn. Tiền, cha không đủ hoàn lương mẹ Còn lấy đâu mà nuôi nấng con? Thôi cha cầu chúc cho con gái Mắt chớ lưu cầu, môi chớ son Càng tài sắc lắm càng oan nghiệt “Bảy nổi ba chìm với nước non” Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩ Nghèo lắm, con ơi! Bạc lắm con! Ở đây, cha khóc mà thương nhớ Đất Huế dầm mưa mấy tháng tròn...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào