Ở một nơi không còn rừng _ bay lúc 18h20’
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đinh Thị Như Thuý
Một số bài cùng tác giả
– Đêm tháng tư– Ấn tượng
– Một ngày tháng sáu
– Một ví dụ về vòng quay mùa hè
– Những ám ảnh bất động
Ở một nơi không còn rừng (Dung nói: Em vẫn nghe như có tiếng chiêng trong đêm) Em nghĩ là em luôn chờ đợi Luôn buồn ngủ Luôn mệt Trời gió quá chừng Kiểu này cây cối bị tuốt sạch lá Kiểu này rẫy vườn xanh um không còn gì sau những lần bóc tách Đất đai còn một màu đỏ Mênh mang Em nghĩ là em không còn con đường nào để trốn chạy Em vùi em vào thân thể anh Tóc anh dựng tường thành giam giữ Em vẫn nghe gió nổi Gió vun vút rượt đuổi Kiểu này một thế giới khác sẽ được mang đến Khi một thế giới khác đã được mang đi Gió hung hãn di chuyển giữa những ngọn đồi Ở một nơi không còn rừng Đại ngàn chỉ còn trong ký ức Những im lặng là điều đáng sợ nhất Bay lúc 18h20’ Ở đây mặt trời xuống chậm 18h20’ nắng còn rực rỡ Em đã nghe thấy tiếng anh gọi Giữa phòng chờ sân bay tràn ngập người Luôn là cảm giác bơ vơ suốt chuyến đi Luôn chờ đợi một điều gì đó một ai đó Luôn bất lực khi không thể nói về những điều rất hiển nhiên Những buồn bã đau đớn Về tình yêu này Đời sống này Xứ sở này Luôn phải che giấu tất cả bằng những mỹ từ những uyển ngữ Luôn phải né tránh tất cả (Như những đứa trẻ tránh xa dây mắc mèo Khi luồn qua những thân cây trong rừng rậm) Sự thật chưa bao giờ được phơi bày Bởi chưa bao giờ đủ can đảm để nói 18h20’ chuyến bay có nhiều người Phương Bắc Họ nhìn chúng ta bằng ánh nhìn xuyên qua Như thể chúng ta chưa bao giờ tồn tại Những chuyến taxi đặt trước Đưa họ vào bóng đêm
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào