00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:11

Nhân đọc lại kịch “Vũ Như Tô” của Nguyễn Huy Tưởng Hà Nội những bindin cao tầng ngạo nghễ với trùng xanh nhưng nắng quái vẫn buốt lòng chiều phố cổ nghe trong phong rêu hồn vía cổ thành tiếng trái tim kêu giữa hoang tàn đổ vỡ thảng thốt, ngác ngơ…tuyệt vọng đến khôn cùng. Thuở thời thế đảo điên máu bầm nội chiến tiếng thơ trượt ngoài tai lũ cá tranh mồi trời u tối, đất ngả nghiêng, lòng người mụ mẫm ngọn nến quyết thiêu mình để hoá thành ánh sáng ánh sáng hoá cô đơn như một tiếng thở dài. Đống tro tàn xót xa trong hoàng hôn ký ức sao đốt hết tâm can để dựng Cửu Trùng Đài cái đẹp vốn mong manh gieo giữa lòng bão lốc sao thoát cuốn vào vòng vùi dập oan sai? Dẫu luôn hiểu tài hoa thường mệnh bạc nhưng cái Thiện cớ sao nhằm cái Đẹp dập vùi đất nước thuở bi thương anh em cùng một gốc lại bức tử nhau oan khuất bời bời? Vẫn bệch bạc những kiếp sao mọc sớm giữa trời cháy đến hết mình, chẳng một lần lấp lánh những mảnh đời hoa chọn nở trước muà, giữa sương khói u mê phủ dầy trong vườn cấm nuốt hận nghẹn ngào… hương đành gửi ngàn sau.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào