Nỗi buồn của nàng
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
Là chim bướm mười phương phù sa nước ngọt Mùa xuân nào nàng lỡ hái hoa yêu Người dặm xa bóng nhỏ cuối chân chiều Tình lén lén trên làn môi kiều mỵ Mắt ngây thơ nghe bắt đầu ảo dị Những chờ mong thương nhớ thoảng qua lòng Rồi dung nhan theo làn tóc bềnh bồng Trôi chảy mãi trên dòng sông héo muộn Là những tháng mưa bay tình yêu không tưởng Nàng âm thầm trong thế giới ưu tư Người dặm xa bóng nhỏ đã mịt mù Làm sao nhỉ? Đôi khi nàng rưng nước mắt Trong mặc cảm âu lo thời gian dằn vặt Nàng tưởng mình đã hết ước mơ Nhưng một hôm người bến gió trở về Thân xiêu đổ chiến tranh hằn nguyên dấu vết Người đứng đó nghiêng nụ cười mỏi mệt Nàng xót xa như máu chảy ngoài tim Ôi tình yêu cả thế kỷ kiếm tìm Trong giây phút hiện nguyên hình hoang phế Người trở về không mang lời kể lể Không van xin mà chỉ dám nguyện cầu Ngày quê hương đổi sắc thay màu Người sẽ hát bài ca tình yêu phù sa nước ngọt Nhưng khao khát mới chỉ là khao khát Và ước mong chỉ là ước mong thôi Người con trai một sớm lại quên lời (Lời hò hẹn ái ân tuổi xanh thành phố) Người ra đi lúc đêm buồn lệ nhỏ Ai biết cho nàng buồn giữa quê hương?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào