Nơi ánh sáng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Bóng tối ập đến, sớm hơn mùa ái ân, vì tháng 10 bồn chồn không kịp giấu đi nước mắt Em lại hoang lại mang mầm thai chờ đợi Như sự sống của em cần được nối vào Anh Thấm sâu cực khổ cách xa Hoảng hốt lên đèn không thấy mặt Thành phố lên đèn không thấy mặt Đến khi nào hết đêm ngày Anh vắng? Mặt đất hoàn hồn sống - chết Chúng ta đánh mất triệu năm trong nửa thế kỷ lệch trục phút sơ sinh Chúng ta vượt 25 bậc thang đời, tìm nhau bằng khao khát đinh ninh Và Anh đến, người đàn ông duy nhất yêu em như hằng muốn Bởi vì Anh, em được trở thành em Cuộc tồn sinh đi qua những bí mật thân thể đàn ông, những ẩn giấu thân thể đàn bà Từng viên gạch lát từng thân cây già theo từng con đường yếu ớt cô đơn cả khi kẹt xe - người Mặt hồ mặt trời mặt người mỗi ngày một khác Mọi sự vật đều chồng hình người cũ Những gương mặt nhoà tên nhoà nét - Nằm trong dung nhan đương đại của chúng ta; Những dáng vóc, linh hồn người đã chết - Cư ngụ trong hình hài tâm thức chúng ta Loài người đang lả đi vì những chuỗi thở dài và giấc ngủ chớp nhoáng Em rơi xuống theo từng tiếng nấc bơ vơ Khi chiếc ô tô vàng chở Anh đi Phương Anh sống thừa nắng thiếu em Chiếc ô tô vàng mang Anh đi Em ở lại mùa vàng mê man gió Ác mộng chầu chực cùng đám người - dã thú Anh hãy phanh bão tố sầm sập tới nơi em! Em tìm Anh biết bao năm - người du mục tự trấn giữ đức hạnh Đã nhầm lẫn đã tội lỗi đã thất vọng muộn phiền nhiều mùa Chúng ta tự hỏi được cơ thể, khi thấy nhau trong đêm lạnh Mật mã 4041980 cho giấc mơ linh nghiệm Em muốn Anh nhập em vào định mệnh 6 tỷ người trong nhịp dồn dập Khi Anh hoà em vào máu Anh hoà em vào máu Em đã đu mình lên tên Anh, như đu cả số phận lên thập giá vĩnh viễn Nước mắt mọc trắng thành pha lê san hô, em trang hoàng thế giới Những bức ảnh không kích thước, Anh căng thành 4 phương trời vô tận Anh hạ trời xuống Anh nâng đất lên Anh bùng vỡ thanh xuân cuồng điên Trên lưng Anh, bơi mải miết ngón ngón em dài trắng Môi em trườn đêm căng Duỗi chân dài, em nối những ranh giới, những núi đồi, sông biển, nhịp nhịp qua cầu đùi muốt Vào lúc Anh lên em lên Anh Thụ tạo giấc mơ ấp ủ Em đạt khát khao làm Mẹ Những người chưa gặp những người chưa đến Những hoang tàn chưa quên lên men Không thể làm em lơi con đường duy nhất Đường đi cùng Anh và ở lại cùng Anh sau khi chết Đường yêu, tình phu-thê không biết suy tàn Đường xiêu liêu hồ say liên miên Chỉ với Anh, em được ngủ yên trong kinh thành phì nhiêu cỏ Chỉ với Anh, em chờ đón ngày sinh con trai Đồng Tử Chúng ta được oà vỡ những bọng nước mắt khổ đau hơn ngàn năm tích tụ Anh tạo ra khái niệm về sự vĩnh cửu! Những muộn phiền tụ về náo nhiệt Nhưng chúng, với bóng tối và cái chết không thể trùm lên em Vì em biết mãnh liệt neo vào Anh yêu thương chan chứa Vì Anh bao bọc em bằng hơi ấm thuỷ chung bằng ánh sáng Tình yêu Anh khởi động lại thế giới!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào