Niềm xót xa
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
Hồn tôi đó muôn đời làm thương nhớ Từ thuở yêu người áo mỏng mưa bay Mùa thu xưa người vương bóng chân mây Tôi tay trắng chơi vơi giữa dòng nước đục Hồn tôi đó muôn đời còn rạo rực Thuở yêu người hoa cỏ cũng an vui Rồi chim muông bỗng nhỏ lệ sụt sùi Người đi khuất như vì sao biến vội Hồn tôi đó muôn đời làm sương khói Từ thuở yêu người hoa cỏ rưng rưng Chắc kiếp xưa tôi tội lỗi khôn cùng Nên thượng đế cho tôi hiện thân đày đoạ Hồn tôi đó muôn đời còn đeo đá Thuở chớm yêu người tình đã vô duyên Nhưng tôi không buông một tiếng than phiền Khi người đã nhốt tình tôi vào trong mắt tối Hồn tôi đó còn muôn đời đứng đợi Thuở yêu người hứa chẳng yêu ai Nhưng dù sao tôi cũng chẳng thiệt thòi Dù người đã cho tôi quá nhiều đau khổ Hồn tôi đó muôn đời còn dang dở Thuở yêu người vội vã sang ngang Để trong tôi thác đổ chảy lưng dòng Bờ cát lở cuốn trôi tình tôi yếu đuối
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào