00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:46

Hồn tôi đó muôn đời làm thương nhớ Từ thuở yêu người áo mỏng mưa bay Mùa thu xưa người vương bóng chân mây Tôi tay trắng chơi vơi giữa dòng nước đục Hồn tôi đó muôn đời còn rạo rực Thuở yêu người hoa cỏ cũng an vui Rồi chim muông bỗng nhỏ lệ sụt sùi Người đi khuất như vì sao biến vội Hồn tôi đó muôn đời làm sương khói Từ thuở yêu người hoa cỏ rưng rưng Chắc kiếp xưa tôi tội lỗi khôn cùng Nên thượng đế cho tôi hiện thân đày đoạ Hồn tôi đó muôn đời còn đeo đá Thuở chớm yêu người tình đã vô duyên Nhưng tôi không buông một tiếng than phiền Khi người đã nhốt tình tôi vào trong mắt tối Hồn tôi đó còn muôn đời đứng đợi Thuở yêu người hứa chẳng yêu ai Nhưng dù sao tôi cũng chẳng thiệt thòi Dù người đã cho tôi quá nhiều đau khổ Hồn tôi đó muôn đời còn dang dở Thuở yêu người vội vã sang ngang Để trong tôi thác đổ chảy lưng dòng Bờ cát lở cuốn trôi tình tôi yếu đuối

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào