Những lời cho nàng
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
Làm sao tôi có thể quên – có thể quên khi tiếng nói bốc lên tự một trời nào sâu kín và hơi thở muôn ngàn năm còn đau xót như những chiếc kim châm vô hình đâm cắm vào thân thể tôi –tiềm thức tôi một vùng biển nín thinh bỗng nổi cồn từng cơn sóng cả – bão tố đã khua động và tàn phá nỗi yên lành giả dối ở đáy sâu làm sao tôi có thể quên – có thể không yêu em vì tất cả sức sống hôm nay trong tôi là nguồn hy vọng – là ý thức ngày mai nhã nhạc vang lừng tâm hồn – là khẩn nguyện em – ôi – tôi khẩn nguyện người cho tôi tiếng nói – như cây cỏ cần nước và khí trời – con chim én cần tổ ấm mùa đông – mùa đông âm thầm chảy trôi dài trong thân xác Xin cho tôi tiếng nói dù là lời sỉ nhục lăng mạ dù một lời đắng cay – làm sao tôi quên làm sao tôi không yêu Xin cho tôi lời ru – xin cho tôi đôi bàn tay hơi thở từ tâm hồn em – tâm hồn em là vùng ánh sáng thuỷ tinh – xin cho tôi nhảy múa hát ca như một người mù như một người điên làm sao tôi quên – khi âm hưởng giọng nói em còn vang vọng về cõi thâm u linh hồn tôi khi mỗi tiếng em nói là một dòng sữa ngọt ngào cứu tôi từng cơn đói khát – khi em còn xa cách như mặt trời và gần gụi như bóng đêm khi từng cơn gió từng bước chân còn vang vọng tiếng cười em tiếng cười rách nát chưa kịp thoát khỏi làn môi đã biến tan làm sao tôi quên làm sao tôi quên khi phận tôi tên điên rồ thề ôm mãi khối tình riêng vô cùng ích kỷ vô cùng đam mê cùng ảnh hình không tưởng trong vòng tay héo hon – từ đó tiếng nói em là những mũi kim cắm sâu trên thân xác tôi nhầy nhụa làm sao làm sao quên Làm sao tôi quên?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào