Họ khuấy đảo sự yên ổn của ta bằng ngọn cỏ mởn xanh trên nấm mồ ngày cuối đông lặng ngắt nhất là khi trên đó lại nở bung không kiềm chế bông hoa tươi ròng màu máu. Họ nhắc nhở mãi với ta sự có mặt của họ trong lời cầu kinh mỗi sáng mỗi chiều mỗi đêm khi ngọn nến trong căn phòng vụt tắt không làn gió nhẹ lay động khi mỗi mặt người đều bị phủ che bởi màn sương hoảng hốt chứa đựng điều tưởng tượng về thế giới bên kia. Rồi họ làm nên sự bay bổng linh diệu khi ta lướt trên các ngọn cây trong một hình thù trong suốt, ta không là ta, ta là ta, ta cũng là giấc mơ của ta, giấc mơ linh hồn được bóng tối rủ rê thoát khỏi ánh ngày chói chang để mọc cánh lướt êm.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào