Luôn có một người nhanh chóng nhàm chán Luôn có một người mệt mỏi bỏ cuộc Luôn có một người nhóm lên đốm lửa ở nơi này Rồi thích thú ngắm nhìn sự nhảy nhót của nó ở nơi khác Đã có bao người đóng đinh vào trí nhớ giờ ấy tháng ấy năm ấy Đã có bao người biết đặc tính của trí nhớ là phản bội và ân hận (Phản bội và ân hận xoá nhoà và tái hiện Sẽ luôn nhiều lần với nhiều điều) Đã có bao điều không gì thay đổi Trước mặt là đại dương bao la lặng vắng người Trước mặt là con đường loáng ướt chảy trôi (Như dòng sông thuở chưa có cầu nối đôi bờ xanh cây lá) Trước mặt là trảng cỏ Trước mặt là ngút xa Đã có bao người nuôi giữ một tình yêu Như nuôi giữ một hạt cây được trao tặng Đã có bao người một hôm thấu suốt niềm trống trơn (Tan ra nhẹ đi lửng lơ Không hình thù Không dáng vẻ Không là gió Không là vệt cánh chim) Đã có bao người thèm chạy như lao giữa hoang vu Thèm cái vẫy cánh cuối cùng Tiếng hát cuối cùng Thèm ngoảnh lại nhìn buổi đầu gắn kết

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào