Những hạt vàng ta buông bỏ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Bỏ lại một dải hoàng hôn như bài ca dao chín con tàu đè gió vút đi muốn cướp khoảng thời gian dòng người ken dày hối thúc những động cơ nuốt không gian quên một chiều thu vàng đang mọng. Những ý nghĩ dồi chật khái niệm “tiền – hàng” những toan tính rối bời âm dương, phân số, hỗn số mắt hoá mù màu khi sương đất giăng như sữa hội đom đóm đã châm đèn kết hoa lửa trong đêm… Vẫn còn chiếc xe ngựa theo gió trôi cạnh sườn non Ông lão vuốt chòm râu nhuộm đầy trăng bạc suối du dương khoan thai khúc tình ca ngàn năm sơn cước Lấp lánh những giọt sao xanh rơi trên cỏ đường mòn. Cướp thời gian để kết thúc nhanh vào một không gian Những bước chân dấn mình vào chiếc hang tâm trạng Buông mất những ga vui Những bến đậu đầy sắc màu trần thế Hương hoa thơm thấm ướp từng giây Và thời gian ánh vàng lấp lánh.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào