00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:49

Run bần bật, những sợi tơ đàn Trên hộp ghi ta bong màu rỉ xét thời gian, Tiếng nhạc liêu xiêu dìu lời ca hụt hơi của người hát xẩm Ngắc ngoải cất lên... Chiều trốn chạy vào đêm Như sợ nhiễm những âm giai cay đắng. tiếng đàn vẫn lãng đãng rơi Như giọt lạnh mùa đông thấm vào không gian trống khúc buồn thương Nỗi đoạn trường Dằng dặc mịt mùng kiếp người hữu hạn... Những dòng âm thanh như sóng Cố phá vỡ cõi lòng dùng giá băng be đập Nhưng sóng sao làm lòng người khô khát chẳng thể rửa trôi Váng hoàng hôn bề bệt mảnh ao đời Nỗi thất vọng giữa cõi hồn hữu cơ thành vô cơ đá sỏi? Lở lói... Những thanh âm rỏ máu vắt ra từ héo hắt khô gầy Giăng trên tơ đàn mỏng manh không tìm thấy bờ kết nối Vô vọng tan ra giữa mênh mông hoá những ngôi sao già Đêm tối thêm Những ánh tuôn ra từ trong hốc mắt những ánh mù tìm nguồn sáng từ đâu?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào