Nước đóng cứng hàng triệu vó ngựa Những vó ngựa Nguyên Mông năm xưa ngửa lên trời tuyệt vọng Thảo nguyên chết cóng dưới băng tuyết Bầy bầy dê cừu vùi xác (Súc vật chết đói vì không có ăn) Những người du mục mắt một mí đói và buồn Khóc sưng mắt trong lều cỏ Ở một nơi quá thừa nắng lửa Những người da đen phải ăn cỏ, lá cây Trận lũ chưa cuốn hết kinh hoàng cơn đói Dầu loang trên biển, hồ, phơi xác tỷ tỷ cá Loài cá sấu tưởng tuyệt chủng lại xuất hiện, khóc không thoả đêm ngày Dù giả tạo, cá sấu còn biết khóc Còn hơn những kể vô tâm! Tôi cứ tưởng người ta chỉ cần nụ cười (Tiếng cười sung sướng dễ gì có được) Song kẻ khóc thuê ngày càng sưng túc Hoá ra, có nhiều người mua tiếng khóc! Tôi tìm Mỏ Cười Giữa xác thực và trống rỗng Oa oa...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào