Hà Nội có hồ loạn tiếng ve, Nắng dâng làm lụt cả trưa hè. Năm xưa một buổi đương mưa lụt Tôi tiễn chân người sang biệt ly. Từ buổi về đây sầu lại sầu, Người xa vời quá ai thương đâu! Tôi đi ngửa mặt trên hè vắng, Xem những cành cây nó cưới nhau. Nhớ nhung trắng xoá cả mây trời, Trắng xoá hồn tôi, ai nhớ tôi? Hoa cuối cùng xoan rồi rụng hết, Lấy gì phảng phất được màu môi? Có một trai hiền, một gái xinh, Ngang qua, chừng giữa chuyện ân tình. Trai cười: “Bữa ấy mình toan giữ Mãi dấu môi son trên má mình...” Cây bỗng thưa dần bóng giãn ra, Quanh tôi chỉ thấy nắng chan hoà, Hồn này lẵng đẵng trôi trong nắng, Cho được trôi về bến Trữ La!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào