Ngày bất động ghim chặt thế giới vào khung tranh cũ nát Nhớ làm sao những ngọn gió phóng túng rượt đuổi qua những ngọn đồi Những lượn cỏ ngả nghiêng đổi sắc màu đắm đuối Có khi gió đến từ những ngón tay Có khi quá đà làm bùng lên bão táp Có rất nhiều những hân hoan dịu dàng vin nhờ vào gió Cả những lay động mãnh liệt   Những tan hoang kinh hãi Những oằn người chống đỡ Những lạnh lẽo tím tái bấn loạn Không quanh co né tránh lừa mị Gió buộc chúng ta nhìn vào mình Trong trạng huống trần trụi nhất Ngày bất động ngồi nhìn ra khu vườn Thấy mắt lá bất động nhìn vào khung cửa Một không gian hẹp Vắng bặt âm thanh Tưởng nơi chốn cuối cùng bị lãng quên của thế giới sống Chờ gió đến Mang thân xác nặng nề ném vào núi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào