Nguyệt cầm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
Tơ trắng muốt căng qua trăng viên mãn Chiếc cần đàn mảnh như phận người con gái Nàng đang buông bắt trên cần đàn Những thanh âm bật ra từ bầu trăng tròn ấy Ta vào hồ trăng Lúc đầu, tiếng đàn là của nàng Nghe một dạo, ta thấy đó là gió, cây, mây và sương thu lên tiếng Nghe một dạo nữa, ta lại thấy tiếng đàn bật ra từ ngực ta Lúc nàng dạo nhẹ, nhịp điệu rất thong thả, ta nghe được cả tiếng thở dài Lúc nàng gẩy mau, như thác đổ xuống thác, ta vẫn thấy tiếng thở dài ấm áp của nguyệt cầm Đến khi nàng dừng tay, thì chính im lặng lại làm nên những âm thanh ta chưa bao giờ được biết Từ ấy, cứ khi nào im lặng kéo đến, ta lại nghe văng vẳng nguyệt cầm Từ ấy, khi nàng xa, ta chỉ còn yêu sự im lặng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào