Người đàn bà trong tôi có giấc ngủ muộn phiền bị cắt ra bởi ngàn lời đay nghiến Đêm vẫn bình thản trôi Đêm cuối cùng mùa hạ Người đàn bà trong tôi Có cái nhìn dửng dưng của đôi mắt đá Ngày cứ bình thản qua Chuỗi ngọc quí nằm sâu đáy nước Mỗi ban mai Những ám ảnh của giấc mơ đêm đè nặng Như chiếc đòn gánh trên vai thiếu phụ chân đất đầu trần Gánh đậu hủ qua cầu Bạch Hổ ban trưa Hai tà áo gió cuốn về hai phía Tôi cố dỗ dành người đàn bà Bằng lời ca của hòn cuội trắng   Bằng những bông hoa dại ven đường                          Bằng vũ điệu của bầy cá loi choi búng lên từ mặt hồ sương sớm Rằng yên rằng quên rằng nguôi Dẫu giấc ngủ sẽ thôi không về nữa Mỗi ban mai vẫn vàng rực mặt trời

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào