Người đàn bà không còn khóc được
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Nước mắt cạn khô rồi Nước mắt chan vào mưa, trôi mất nước mắt nắng đốt hoá hơi Thấm vào cõi lòng chết khô thành sa mạc Người đàn bà nhìn những chân hương Lấm láp vùi trong tro tàn Mà không sao khóc được. Cả quãng tuổi đời ngà ngọc thuở mái tóc như mây, má chạm vào làn hơi anh đã đỏ thuở tình yêu con gái cơn gió trinh nguyên ngấu nghiến mảnh trời yêu rồi mỏi mòn chờ đợi... Người đàn bà thần thờ nhìn tơ bay xanh mỏng manh ngọn khói kia chẳng lẽ là anh là cái cuối cùng cho em… mà anh để lại? Ngọn khói thơm chẳng thế chỗ mùi khen khét đàn ông linh hồn thiêng liêng liệu có thay được con người xác thịt? Chiến tranh như là luồng sét để anh bây giờ chỉ là ngọn khói bay chân hương cắm vào tro bụi để lại lòng em biền biệt một mùa ngâu phập phồng bong bóng vỡ... Người đàn bà không còn khóc được đôi ngọc lưu ly không thay được đôi mắt bài tụng ca không thể làm anh thức dậy tự nấm mồ khói thơm tan lặng lẽ hư vô hoang hoải chông chênh giữa nắng mưa một trái tim trụi trần thoi thóp.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào