00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:26

Người đàn bà vác gàu ra đồng tát nước dưới trăng nhìn bóng sen, nhớ hương tấm áo từ lâu theo gió về trời bàn chân in mặt thời gian chơi vơi qua những cánh đồng nứt nẻ, qua những rình rập đạn bom. Nỗi lo đêm lũ phập phồng… gàu sòng múc ánh ánh trăng vàng nhưng chỉ nghe tiếng sôi bọt nước vai mòn vẹt nỗi chồng lòng lở bồi bao khúc vì con những khối u cào xé đêm mòn… Người đàn bà mang theo ca dao đi cấy xao xác nỗi buồn trông ngóng chân mây lạo xạo tiếng chân cua cùng với truyện cười đựng vào trong giỏ lấy tục ngữ răn mình cột khát thèm vào sợi dây tam tòng tứ đức phút hồn chênh vênh bên mép vực bắc câu Kiều tình tự với trăng suông. Rồi rụng vào mùa lá vẫn mơ hồ quen lạ như gió qua đường cả cái tên riêng cũng chìm vào quên lãng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào