tự mở cửa ngục đời bước trở về hăm hở dấu vết những cơn mơ còn nõn xanh lụa cỏ xuống theo tam cấp người thấy sâu dần tuyệt vọng cố hình dung hồn ta một phồng vàng khói tụ em nguệch ngoạc ngón sầu hiện hình ai cổ quái cố hình dung lòng ta một thân cây rỗng mục em gõ mãi làm gì những lát rìu nghi hoặc ta đã tả tơi rồi với nửa đời giông gió ta đã cháy đen rồi với nửa đời củi nỏ kẻ tật nguyền trong ta mang hình thù thú vật đội mãi lốt con người đôi khi lòng cũng nản chìm xuống đáy cơn say thấy đời không ai tỉnh cất tiếng hát ê a dội vang lời kêu nghẹn phải em, rồi như sương tan theo ngày nắng vội phải em, rồi như mây chìm theo vùng bóng tối phải em, rồi như mưa chảy trôi ngoài hiên, mở ta ngồi già, ghế xưa mặc áo tơi, yên, ngủ

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào