Ngôi nhà
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Vụng về làm sao Tôi không thể đẩy mặt trăng u ám kia đính chặt lên trời như đơm lại chiếc khuy đen sắp rơi khỏi áo Ở phía sau những tấm gương là gì? Những cái hồ bị lấp - những tấm gương bịt kín Dò bước chân tôi tìm nơi xây cất ngôi nhà bình yên Những hòn đất chín nung lò ám ảnh mệt mỏi - những viên gạch - mọc rêu trên tay tôi Bất thần Tôi nhảy múa trong sự rắc rối Tôi không muốn nhảy múa giữa rắc rối Bắt đầu dùng tay cào đất đào móng ngôi nhà Nước ngầm chưa ứa, tôi thấy nó thành đầm nước để tôi soi tôi mái tóc đang bạc vội vã Màu trắng không trầm tĩnh Không dám soi, tôi úp những tấm gương vào tường ngôi nhà đang ở Ngôi nhà luôn chấn động giữa thế giới - Nhà cười Những gương mặt tự chuyển động dựng thành tường cho ngôi - nhà - bình - yên - của - tôi Từ mặt sau những tấm gương, hình ảnh Quả đất đang nứt vì bảy tỉ hạt - người vừa chết đi vừa nảy mầm vừa cười vừa khóc Đứng giữa nhà gương Tôi Run môi Tiếng cười long mạch đất đang ngâm những móng tay gãy của tôi bấu mặt trăng thăm thẳm
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào