Từ bữa nớ, em về, không lại nữa Vườn hoang vu, khế rụng suốt đêm ngày Rồi sau đó, nghe tin em có chửa Với một người, yêu chưa hết đắm say Và mải miết, dòng đời trôi vô hậu Em biệt tăm, biệt tích ở nơi mô Tôi cũng đã trở thành người ở đậu Trên nẻo buồn với máu lạnh xương khô Nếu gặp lại, chắc chi em đã nhớ Một mùa xuân, cỏ biếc hát trên đồi Có hai đứa ngậm môi nhau và thở Buổi trưa nồng, ngó lớp lớp mây trôi Bao kỷ niệm còn hằn trong bụi đỏ Bão mùa xưa gào thét bão mùa sau Con bìm bịp một ngày đông ngứa mỏ Mổ vào chiều, máu tứa cả niềm đau

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào