Nghĩ về cây
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Cây gỗ mục quang dầu người thách bán ngàn đô nếu làm củi không đủ sôi ấm nước bỗng thương mẹ oằn lưng vượt dốc gùi bó cây khô giá rẻ như bèo. Nâng niu như nâng trứng hứng hoa bởi khúc gỗ được coi là cây ngọc cái giá của cây mọc bởi rễ chôn sâu nơi ý thức buồn cho những xanh tươi đang cô đơn reo hát giữa đời. Trăm sự đều từ con người thổi sương mù vào con đường chân lý biến những cái cần thành vô nghĩa nâng niu những cái có không cần. May mà, mẹ đã đốt củi lên lửa đượm hồng gọi tiếng reo ấm nước cha đi cày đồng, dịu vơi cơn khát hương trà thơm quyện với tiếng cười và muôn loài cây vẫn mọc tự đất này thầm lặng chiết màu xanh cho cuộc sống vị ngọt, hương thơm bù niềm cay nỗi đắng cứ tự nhiên như vẫn thế, dưới trời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào