00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:59

Vệt lông ngỗng như những lá cờ tang cắm bi kịch xuống lòng Đại Việt bao nhiêu người mê muội mảnh đời thường trong đó có em, để Cổ Loa Thành vùi trong đổ nát khúc bi tráng nghìn năm tức tưởi dạ sông Hồng? Tình yêu mỏng manh như là lá trước lửa chiến tranh và mặt nạ cuộc đời khi tổ quốc tựa lưng vào Lẫy Nỏ sao lại ngây thơ dâng hiến cho người? nhân dân thương em cho em thành ngọc nhưng nhà đã tan, hoá ngọc có ích gì ngọc chẳng sáng trong đêm mất nước giếng cổ u trầm in một chấm sao khuya. Lòng dân tộc khoan dung vớt em về từ biển iu ấp chở che trong truyền thuyết nhân từ nhưng hồn đá từng ngày vẫn rỉ ra giọt đắng đất còn rung tiếng vó ngựa Triệu Đà… Chẳng cha nào chém con dù con lầm lỡ dằn lòng gươm chớp sáng dưới trời em hoá đá không đầu vì trái tim đập lệch tội chẳng mình em, sao chỉ chém một người?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào