Quán gọi tình ơi sao nhớ quá Muỗng gõ thành ly đã đắng môi Giọt cà phê thức bao mắt lá Mắt lá gió qua như lả lơi Mình về quán cũ, ngồi chỗ cũ Ngày này năm xưa... nhớ điếng người Hôm nay báo gió mùa đông bắc Cái nhớ cuồng lên ... toát mồ hôi Châm thuốc hát "Chiều" như Hồ Dzếnh Theo Trịnh rao: "Cho đời chút ơn" Quán vẫn cũ mà người chẳng đến Hát thế nào cũng ra cô đơn Thèm được giật mạnh em vào ngực Tới tấp lên môi, tới tấp hôn Thế nào em cũng phải thổn thức Thế nào ngực anh cũng dập dồn Cà phê rớt vào tim thành nhớ Nhớ rớt vào nhau sẽ thành yêu Em rớt vào anh như cánh diều Tiếc nỗi cà phê rớt nhầm áo Áo rớt chẳng còn em cầm về Em chẳng phải diều khi trời bão Em là chim, và chim di cư Quán cũ anh ngồi vào ghế cũ Tưởng thêm chút gió sẽ bổ nhào Nửa mông chạm ghế, nửa mông cứ Nghiêng sang bên ghế em hôm nao Châm thuốc điếu này sang điếu khác Ngỡ đốt bay chiều nhung nhớ đi Chiều nay, lại một mười lăm nữa Mười lăm tháng nào anh cũng suy Phủi đít đứng lên gọi thanh toán Mắt ngây như đứa trẻ mất tiền Anh mất em giờ chỉ còn quán Rời quán rồi đời tối như đêm Gọi điện cho một người yêu cũ (Cô gái trước khi anh gặp em) Thấy lòng bỗng dưng lạnh lẽo quá Tưởng chừng em là tình đầu tiên Gọi điện cho một cô gái khác (Một cô có thể thay thế và...) Thấy lòng bỗng dưng hơi độc ác Trong tim anh em chưa hề xa Thì thôi messages cho em nhé Biết rằng em sẽ chẳng trả lời Report báo về cho thêm nữa Một ngày mười lăm nữa rơi.... rơi..

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào