Ngần ấy người ấy ơi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
Người ấy như là mẹ ta Lo từng miếng cơm ngụp nước Ta dẫm phải gai mùng tơi Người ấy buốt vào tận ruột! Người ấy như là chị ta Không cần biết ta được, mất Thấy ta mặt ủ mày sầu Thì lén co khăn thấm mắt! Người ấy như là em ta Ta lỡ một lời khinh xuất Thì buồn suốt mấy tuần liền Mặc kệ bờ xôi ruộng mật! Người ấy như người ta yêu Tiễn ta lên tàu ra trận Rồi quay về nhà lấy chồng Để ta phương trời lận đận! Người ấy như người yêu ta Trời cũng chưa là to nhất Thấy ta bắt đầu bất công Thì “đứng về phe nước mắt”! Người ấy như là trò ta Coi lời ta như pháp luật Thấy ta lành lặn trở về Thì chân đi không bén đất! Người ấy như là bạn ta Ba năm không nhìn thấy mặt Nhưng ta gặp vận hạn gì Thì đến cùng ta sớm nhất! Người ấy như là vợ ta Xinh xắn, dịu dàng, chân thật Thấy ta về nhà đúng giờ Thì tươi hơn đào, hơn quất! Người ấy càng như vợ ta Bình thường là đường là mật Ta bành đã nổi lên rồi Thì vua cũng là cục đất. Ngần ấy người ấy đâu rồi! Sao không cùng về họp mặt? Lâu lâu mới gặp một người Thì giờ trôi đi chán ngắt! Ngần ấy người ấy đâu rồi! Ngoài đường đã đầy tết nhất Nói dại, ngần ấy cùng về Cầm chắc là ta tan xác!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào