Nàng Di-gan
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Nhương
Bế đứa con trên tay Nàng đẹp như Đức Mẹ đồng trinh Má như quả táo vừa chín tới Đôi mắt xanh thăm thẳm nỗi u buồn Gió lồng trên đương Côxomôn Ai cũng vội chỉ nàng đứng lại Nàng đợi ai đợi mãi Hay đợi chàng đang hát cuối đồng hoang Những bài hát Di gan Những điệu múa bập bùng như lửa Áo váy bay lắp loá ánh hoàng hôn Nhưng sao nàmg không có vẻ bồn chồn Như không có hẹn hò ai cả Đứa con nhỏ bọc mấy lần váy tã Chắc đói lòng tìm vú khóc oà lên Khoác mấy tầng áp dạ áo len Rét cắt ruột ngực trần sao chịu nổi Nàng nựng con cho nó vơi cơn đói Nàng nói gì tiếng nghẹn ở đầu môi Nàng chìa tay đôi mắt cứ nhìn tôi Tôi chợt hiểu vì sao nàng đứng mãi Dòng người đi có đôi người dừng lại Từ rúp xanh nhạt thếch đặt tay nàng Ôi bàn tay run rẩy vội vàng Chắc sợ gió cướp đi tờ giấy bạc Tôi bên nàng và không thể khác Rút những đồng tiền có được đưa em Nàng ngỡ ngàng đôi mắt có trăng lên Tôi bỗng ngợp trong hào quang đồng nội Và cứ thế tôi trở thành bối rối Hình như nàng có nói một câu chi Mà tiếng Nga tôi có hiểu gì Xin cứ để tôi bên nàng chốc lát Nàng khe khẽ cất lên câu hát Điệu Di gan phóng đãng cảm ơn tôi Thôi xin đừng hát nữa nàng ơi Đừng lấy tuyết xát lòng thêm nữa Tôi không thể đốt mình thành ngọn lửa Thi sỹ nghèo xa xứ có gì đâu Tháp nhà thờ lấp loá vàng thau Ở nơi ấy Đức Mẹ bồng con trong sắc màu rực rỡ Nàng Di gan cũng bồng con giữa trời mưa tuyết đổ Anh cầu Chúa đừng đưa em tới đó Dù đói nghèo xin em cứ Di gan…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào