Mặt trời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Nhương
Đợt thứ nhất Pháo chúng bắn sang bảy trăm năm mươi quả Đá không còn là đá Cây không còn là cây Triều đồi như ruộng mạ mới trang gặp trận mưa rào Mười chiến sĩ chảy máu tai... Đợt thứ hai Pháo chúng bắn sang một nghìn hai trăm quả Đá tan ra thành đất Đất tan ra thành đất Đất tan thành bụi trời Cây bị nghiền như làm bột giấy Triền đồi đất lỏng Hai mươi chiến sĩ điếc đặc Bụi đỏ táp đầy người. Đợt thứ ba Đợt thứ tư Không ai còn nghe pháo nữa Chỉ còn thấy chớp lửa Và sức ép liên hồi Như trái núi đè lên ngực Mọi người nhìn nhau Lấy tay làm hiệu Nhìn đôi môi mà đoán ra lời Không thể nói gì Không thể ra mệnh lệnh Sự tinh khôn của lính Tìm ra một cách thông tin Lấy dây buộc vào thắt lưng! Giật mạnh ấy là giặc đến. Sau pháo bắn bộ binh giặc tràn lên Kèn dê rúc liên hồi Sao đỏ như tàn lửa rơi Triều đồi bụi hòa vào bụi Năm mươi mét Ba mươi mét Mười mét Sợi dây căng ra suốt dọc chiến hào Đạn đồng loạt quét vào lũ giặc Sườn đồi quang đi loang lổ xác thù. Hoàng hôn Người lính tạm tháo những nai nịt quanh người Tạm trút bỏ nỗi nhọc nhằn trận mạc Tháo sợi dây ở thắt lưng ra Níu mặt trời vào điểm tự Và ở đây mặt trời không lặn nữa...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào