Nạn nhân
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
1. Em có còn đó không chiều sông con nước mặn tay mình làm sao che kín mặt mình đã ố hãy nói thẳng đời ta hơn gì con chó dại chuyên kiếm ăn quẩn quanh bên bãi đời thừa thãi em phải nhận đời em chẳng đáng gì hãnh diện ngày áo quần phấn son ra vào như xác chết đêm ngửa mặt nằm nghe đời đi ngang sợi tóc ai cũng thế sống đeo gông đời kẻ khác ta mãi là nạn nhân của chính ta ắp tràn dục vọng 3. Em có nghĩ vậy không cảnh đời này đã xế hôm qua và ngày mai không khác gì nhau cả bóng vẫn quấn bên chân thân vẫn dài ham muốn miệng có thốt lời than cũng tai mình hứng lấy 5. Anh chạy đuổi theo anh hoài hoài không thấy dạng anh chạy đuổi theo em giắt lưng nghìn tuyệt vọng trên lộ trình trụi trơ bàn tay nào vẫy vẫy... hãy tự dỗ lấy mình đừng nghĩ ta cô độc hãy tự lau lệ mình đừng thấy là bất hạnh khi ta sống không đúng đời vẫn sống thì can chi tra hỏi gốc căn mình ví như anh không giữ nổi tình em cũng có gì tủi hổ 7. Đúng thế rồi đó em đời mõm, đời sẽ rụng tóc bạc sau khi đen mà ta vẫn đội đầu đi lại đúng thế rồi đó em không tài nào biết được bao giờ mình sẽ chết và ai cầm vuông khăn phủ che khuôn mặt ố lúc ta chết mắt như còn muốn mở vết chàm chưa kịp bay (con dấu đời của những ai bị sinh ra vì tiền thân mang nhiều trọng tội) 9. Đúng thế rồi đó em lòng như con nước đục tình khác nào vuông khăn đậy mặt người quá cố
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào