00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 20:26

Tôi ngồi trên chiếu rách Mải mê xem quyển sách “Hoàng đế Nã Phá Luân” Thình lình nàng đẩy cửa Bước vào, môi tươi nở Rực rỡ như mùa Xuân Tôi vứt Nã Phá Luân Rơi bẹp trong xó tường Để ôm người yêu dấu Tôi hôn nàng đắm say Nàng sung sướng ngất ngây Trao tấm thân quý báu Trong giây phút mê man Vũ trụ đều tiêu tan... Tôi, nàng, trên manh chiếu Ôm nhìn nhau lặng thinh Chỉ khẽ gọi nhau “Mình!” Tiếng nhạc lòng muôn điệu Khi tay tôi buông nàng Trông lại quyển sách vàng Nơi góc phòng, xơ xác Than ôi! Nã Phá Luân Nằm bệ rạc bên tường Bị gió vèo tan tác! Giai nhân liền đứng dậy Lại góc tường, cúi lấy Quyển sách rớt từng tờ... Nàng cầm khăn lau phủi Bìa sách đầy đất bụi Đôi mắt buồn vẩn vơ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào