Mùa linh hồn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
1. Tháng nàng Bân Em không biết đan áo cho chồng Mà được người ôm bằng chiếc áo sẫm màu Gió bạc trắng. 2. Hồ Tây hẹp dần vì bị lấn. Vòng kè đá bất lực. Em lấn mình vào còn đường vắng. Cổ Ngư xanh xao hàng cơm nguội. Gió vẫn thổi dạ khúc Anh ở đây dìu đặt... Chuỗi hạt quấn tay, sợi dây đeo cổ, áo bọc sát thân, chỉ để em giữ mình trong vòng cương toả (Đàn bà nuôi mình bằng mộng mị Đàn ông ồn ào để giấu đi mặc cảm Con người - thực chất chỉ là - những sinh vật đáng thương) 3. Nhiều cái cây giơ bộ xương lên trời, dù mùa xuân ròng nhựa Những quán cóc lổng chổng ghế, trà đắng ngắt như rượu đế Kẻ mượn men để say, cũng chỉ để tự dối mình Huống hồ kẻ say tình mãn kiếp 4. Buổi chiều hiền như con bê vàng Cặm cụi em đan áo cỏ Áo suốt đời đan dở. Mà cỏ úa tay người. Nếu chúng mình có thể yêu nhau giản dị và lãng du, như hai hòn cuội trong lòng suối thì - Màu cỏ đã khác - Màu da đã khác... Sự vận động Âm-Dương là bản chất thế giới 5. Cùng tiếng đàn gió lướt thướt Những tụng ca lướt thướt siết những-người-hiện-thân-của-Âm-Dương Ở nơi tất cả phơi mở tận nhuỵ vẻ đẹp trần gian mùi hương say lay Chúng mình lắng vào nhau Hồn nhiên và thơ dại
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào