Một vụ kiện “gián điệp”
Hoà chạy vào kêu thét: “Ông có bảo anh Hiệp, Anh ấy cứ đuổi con Và doạ đánh cho chết!” Ông quát: “Thằng Hiệp đâu? Đã bảo cấm đánh nbau. Vào ngay đây ông hỏi Duyên cớ tại làm sao?” Hiệp thưa: “Thằng nhãi nhép Toe cái mồm láo toét, Cứ ê cháu: “Mỏng môi!” Gọi cháu là gián điệp!’ Đặt bút, cố nhịn cười, Ông liền hỏi đầu đuôi: “Sao gọi anh gián điệp? Thằng Hoà bậy quá thôi!” Hoà im, mắt lấm lét. Hiệp nhanh mồm thưa tiếp: “Vì nó nhặt quả me, Chấm muối ăn tóp tép. Cháu mách bố hôm qua, Nó bị mắng kịch liệt, Cho nên tức, trả thủ, Gọi cháu là gián điệp!” Ông vuốt râu: “À hà! Hư lắm, cái thằng Hoà! Ăn me chấm muối ớt, Đau bụng, tỏng ruột ra! Hiệp mách bố là đúng Oan gì, còn kêu ca! Gọi anh là gián điệp, Đó là tiếng xấu xa Chỉ bọn tay sai Mỹ Do thảm hại nước nhà. Hoà gọi anh như thế Là hỗn xược, sai ngoa. Doạ đánh em là bậy! Cháu Hiệp phải ôn hoà, Thấy em có khuyết điểm, Phải phê bình thiết tha. Nếu em không sửa chữa Bấy giờ mách mẹ cha. Thế không phải “gián điệp” Cháu Hoà đã hiểu chưa? Hiểu rồi phải xin lỗi, Từ nay em xin chừa”. Vụ kiện xử chi lý. Hai cháu đều đồng ý. Rồi chạy ù ra sân Lại cười đùa thích chí.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào