Để nhớ Trúc, người hát Ngô Thuỵ Miên trên biển Mỹ Khê năm 1981... Sự nghèo nàn rỗng tuếch đã lộ ra Một ngày cuối năm biển mọc đầy nắng Mọc những cánh tay nghều ngào lạnh Mọc những giai điệu buồn Triệu triệu mắt lưới cũ mèm chết Triệu triệu mắt cá lóng lánh chết Triệu triệu đốm lân tinh trên cát chết Cái chết đẹp như câu hát Cái chết đẹp như ánh sáng Trúc đã viết tên mình trên cát ướt Trúc đã chờ sóng xoá đi những con chữ run run Trúc đã luôn nghe tiếng gọi đôi chân (Chỉ đôi chân bần bật run nghe tiếng gọi) Về đâu Sắc lẻm xoáy sâu Biển rối tung ngàn bọt trắng Những dâng lên của sóng một ngày xa Những gào lên biết chỉ là vô ích Những dằm sâu trong trái tim Biển mặn Không tẩy rửa được vết hằn sứa lửa Trúc xác xơ mái tóc xác xơ bàn tay Đôi gò má xác xơ xanh mét Mỗi hơi thở là một lời thì thầm mệt Giấc mơ không đủ ấm để tìm về Ngôi nhà bé thơ không đủ ấm để tìm về Thấy đu đưa tâm hồn mình như mảnh buồm rách Không sắc màu Một vòm cây xác xơ không gió Là tất cả những gì còn lại Trúc Sau ngày biển động...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào