Em ngồi ngay ngắn trong trí nhớ Mạng đã nhện quanh chỗ xưa mình Chợt có một hôm hoa đào nở Lại khiến anh ngồi nghĩ linh tinh Hoa đào nhắc nhở áo em vậy Đỏ như môi chưa một lần hôn Đạp bỏ ngay ngắn em đứng dậy Trí nhớ làm anh hóa mất hồn Trí nhớ chiết nguyên một lộc cười Nhớ tuột mắt anh kiếm khắp nơi Nắng mới vừa lên thơm nhắc áo Chợt nghe tên họ cũ trên môi Trời ạ! Em ngồi ngay ngắn lại Phùn mưa anh mượn giấu giếm giùm Một hôm tình thức quên hiện tại Anh trở lại anh "tuổi lôm côm". Trừ rõ sáu năm còn mười tám Anh núp bên kia đợi trường tan Thuở ấy tình mong như Nguyên đán Tỉnh lại mới hay đã hết rằm Van em ngồi lại cho ngay ngắn Trí nhớ trời ơi khép mắt vào Cà phê chưa nhấp môi đã đắng Đã hồi hộp run cả chiêm bao...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào