00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:11

Tưởng như lìa ra khỏi kiếp người rợn ngợp nỗi hoang vu, ứ nghẹn khí âm miền nghĩa địa những số phận tưởng chôn vùi dưới cỏ... vẫn hằn nguyên, trơ lạnh mặt đời. Có tiếng khóc chưa kịp cất lên, kiếp ăn mày chôn cùng bị rách những tài hoa chợt héo nửa chừng bao mặt nạ, những cùm gông... sa địa ngục quyền uy vẫn chở theo một thuở thánh thần. Cứ ngỡ bùn đất rồi, chẳng còn gì để thấp cao, dài vắn tất cả bằng nhau trong sáu mảnh gỗ rừng những so le nơi cõi người đang sống làm vỡ đêm dài vĩnh cửu dưới vành trăng? Kẻ bó chiếu mối đùn lên thành mộ giọt nước mắt chiều nhuộm úa cỏ hoang người chọc rách trời, nghi ngút trầm thơm, ngập đất những tiền vàng, xe, ngựa nghĩa địa đã phân địa ngục, thiên đàng! Khói hương buồn dâng dấu hỏi trời xanh?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào