lối sỏi gập ghềnh xương rồng nhẫn nại khắc khoải hờn sắc hoa Porome… Panduranga có phải người hoá thân vào tháp ngàn năm trôi qua trôi qua tận cùng hoang lạnh tận cùng đơn côi tận cùng kiêu hãnh tận cùng hun hút buồn thương không thể không ngoái nhìn quá khứ Porome… Panduranga cả mây nắng cỏ cây cũng không thể mang màu thực tại Porome tủi hận nào trong từng viên gạch lở ngàn năm trôi qua trôi qua mắt Panduranga còn lệ ứa

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào