tôi không thể ngăn buổi chiều sắp tối như em đi mà tiếng chẳng quay về mưa chẳng thể ướt hoài sân trí nhớ đôi khi lòng tôi nắng mấy hôm sau tôi không thể xoá biển chiều sóng gội dù hôm qua tâm đã tịnh yên rồi cây chẳng thể giữ hoài tay lá mới đôi khi lòng tôi lại rất khoan thai tôi không thể nói gì khi đã chết như chưa ai kể được phút ban đầu con đường nhỏ có hai hàng bã đậu đôi khi tình tôi lạc tuốt trên cao tôi không thể chẻ đôi hình với bóng như em buồn có dễ mấy năm sau riêng tôi đã bị tâm tôi phỉnh gạt khi hiểu ra thì tóc đã pha màu tôi không thể nghĩ rằng em đã khuất mất hay còn chưa hẳn khác nhau đâu thân giả tạm nhưng hồn không giả tạm em nên tin tình chưa bụi bao giờ tôi không thể lột da nhìn máu chảy như trên vai mùi tóc vẫn ân cần dẫu sông núi nghìn năm không biến hoại sao sầu tôi có lúc vẫn rưng rưng tôi không thể xoá đi ngày tái kiếp hàng me xanh ngọc dát mấy con đường mùa đã khoác áo đi vào bóng tối tôi hồ nghi tự hỏi có ai thương? lòng rất lạ, có điều gì khó nói tỏ cùng ai? trời đất của ta đâu? cõi thân cận chỉ có hồn đơn chiếc và đêm đêm trăn trở giữa quê người tôi không thể nghĩa là tôi chẳng thể xoá bôi đi từng bước tự lưu đầy tôi không thể nghĩa là tôi có thể nhìn ra em môi mắt đã hao gầy.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào