Mắt cỏ!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Kinh Phật dạy hãy nhổ cỏ hoang đi để trồng hoa nhưng cỏ cứ xanh trên núi cao như thách thức cỏ rợn ngợp sinh sôi trong lòng biển biếc cỏ che mặt đất, thi sắc với trời. Sách xếp trong đường hầm Vatican dài 93 km cũng chỉ khuyên hai chữ: yêu người từ cái ngày Chúa sinh ra và vì người mà chết hơn 2000 năm chưa từ điển nào định nghĩa nổi từ: yêu! và từ lúc Phật giác ngộ bên gốc bồ đề cõi thế vẫn ít hoa… mà mênh mông cỏ. Đại dương tanh máu tranh mồi của những con cá lớn Jerusalem, thánh địa chuyển rung trong tiếng nổ vô hồi mặt nhân gian nát nhàu bởi trong mỗi mái nhà cũng chao nghiêng chiến trận. Trong vườn địa đàng xưa tràn đầy tình yêu và ánh sáng con người nhắm mắt thành đêm và ươm cỏ giữa lòng mình.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào